Tâm sự của đàn ông đi ở rể

1
524
Tâm sự của đàn ông đi ở rể

“Ở rể, hèn hay không là do mình” câu này không phải do tôi nói mà là do chính người vợ của tôi nói ra. Bởi mỗi lần về nhà là mặt tôi cau có, khó chịu, bực bội.

Vợ chẳng làm gì tôi, cả nhà vợ cũng không ai làm gì tôi. Chỉ là hồi chiều, tôi nghe mấy người bạn nói ra nói vào chuyện tôi nương nhờ nhà vợ, ăn bám nhà vợ, nên tôi tức. Nhưng những kẻ đó họ đâu có biết gì, họ có chăng là ghen tị với cuộc sống khá sung túc đầy đủ của tôi nên có ý chọc tức. Còn một người đàn ông như tôi lại không thể để ngoài tai những lời gièm pha như vậy. Và cứ thế, tôi về nhà, gieo cơn giận dữ lên đầu vợ mình.

Vợ biết, nói tôi rằng ‘anh không nên vô cớ giận người này, tức người kia. Có phải họ lại nói gì anh không? Đừng có nghe người ta nói linh tinh rồi về nhà vô cớ giận vợ, giận cá chém thớt. Ở rể hèn hay không là do mình’.

Rất nhiều lần tôi càu nhàu nhưng chưa bao giờ vợ tôi phản ứng. Vợ hiểu tâm trạng của một người ở rể như tôi. Nhưng có vẻ, nhiều lần như vậy khiến vợ khó chịu. Và lần đầu tiên, vợ lên tiếng tâm sự về chuyện này. Giọng nói nhẹ nhàng, không một lời trách móc khiến tôi cảm thấy có chút nể vợ. Bấy lâu nay, toàn tôi là người gây sự, đâu như vợ…

Ngẫm cũng đúng. Bản thân một người đàn ông đi ở rể, họ phải biết trách nhiệm của mình là gì. Dù là ở nhờ nhà vợ cũng không hẳn đã là hèn. Ví như, anh chưa có nhà, anh còn đi làm kiếm tiền nuôi vợ con, anh muốn nương nhờ nhà vợ một thời gian, đợi đủ vốn rồi tính chuyện nhà cửa. Thế đâu coi là hèn? Nếu như anh không thể có điều kiện mua nhà, sống ở nhà vợ vì nhà vợ thuận lợi cho công việc của hai người, cũng chẳng là gì. Quan trọng, người chồng, người con rể ấy có biết điều khi sống trong nhà vợ hay không.

Tâm sự của đàn ông ở rể
Tâm sự của đàn ông ở rể

Một anh con rể chỉ biết ăn bám bố mẹ vợ, dựa vào vai vế nhà vợ để tiến thân, rồi vỗ ngực tự kiêu thì phải dùng từ ‘hèn’ thật. Nhưng một người đàn ông ở rể biết chừng mực, biết gia đình vợ cũng là gia đình mình, đối đãi với bố mẹ vợ như bố mẹ mình, lại đáng kính. Anh dù không có điều kiện mua nhà thì nên tu chí làm ăn, kiếm tiền lo lắng cho vợ con. Tương lai không ai nói trước được điều gì. Nếu có điều kiện ra riêng là chuyện tốt, không thì cứ sống với bố mẹ vợ. Có người còn nói, ‘tôi ở rể thích lắm’. Đó là câu nói thật lòng. Bởi, nhiều anh con rể được mẹ vợ chiều như chiều vong, chăm sóc như con trai của mình. Người ta nói ‘dâu con rể khách’ không sai chút nào. Nếu làm dâu, bạn sẽ chẳng được bố mẹ chồng cưng chiều, cung phụng. Nhưng làm rể, ở nhà vợ, chắc chắn bạn sẽ được bố mẹ vợ quan tâm, đối đãi tử tế mà không một lời than vãn. Chỉ cần bạn tỏ ra là người lịch thiệp, ý nhị và yêu thương con gái của họ, tôn trọng họ.

Đàn ông rất dễ điều phối cuộc sống của mình, bởi người ta ít trách đàn ông vô duyên, ít trách đàn ông lười biếng. Nhưng người ta lại hay dành lời khen ngợi cho một anh con rể mau mồm mau miệng, ăn nói dễ nghe, nhanh nhẹn, kính trên nhường dưới, ôn hòa với mọi người. Bạn khôn ngoan chính là bạn nên chọn cách sống như vậy.

Chỉ nhờ bố mẹ vợ chỗ ở, còn tiền ăn, tiền sinh hoạt, chi phí gia đình và mọi thứ nên tự lập. Cách đó sẽ khiến bạn chẳng bao giờ phải nghĩ ngợi chuyện mình có phụ thuộc gia đình vợ hay không. Tự lập kinh tế của chính mình chính là tự lập cuộc sống của bạn. Không biến mình thành gã ăn bám, không biến mình thành kẻ ỷ lại thì chẳng sợ người ngoài nói ra nói vào.

Lúc nào cũng nghĩ rằng mình hèn rồi tự ti, nhu nhược để vợ cưỡi lên đầu lên cổ thì sớm muộn gì mình cũng thành thằng hèn. Hoặc sống ở nhà vợ mà lúc nào cũng bo bo nghĩ cho mình, không quan tâm chia sẻ với ai, cả ngày không nói câu nào làm những người xung quanh khó chịu thì trong mắt họ mình cũng chỉ là thằng hèn.

Như vậy, ở rể không hèn mà hành động và suy nghĩ của con người mới biến người ta trở thành hèn kém!

1 COMMENT

Comments are closed.