Vô tâm tôi đã gián tiếp đẩy vợ vào tình cảnh trái ngang

0
45
Vô tâm tôi đã gián tiếp đẩy vợ vào tình cảnh trái ngang
Vô tâm tôi đã gián tiếp đẩy vợ vào tình cảnh trái ngang

Tâm sự: Khi tôi đã có nhà có xe, tham vọng của tôi vẫn không dừng lại. Tôi mong ước kiếm được nhiều tiền hơn nữa thế những không ngờ vì vô tâm tôi đã gián tiếp đẩy vợ vào tình cảnh trái ngang.

Vô tâm tôi đã gián tiếp đẩy vợ vào tình cảnh trái ngang
Vô tâm tôi đã gián tiếp đẩy vợ vào tình cảnh trái ngang

Hồi mới cưới, kinh tế vợ chồng tôi còn khó khăn lúc ấy tôi chỉ là anh nhân viên kinh doanh lương lậu bập bõm ăn theo doanh số, nhà lại đi thuê có khi chưa hết tháng đã hết tiền, vợ là giáo viên tiểu học lương cũng không khá hơn là bao. Hai vợ chồng phải vay mượn để lấy tiền chi trả cuộc sống.

Vì thế tôi lao vào công việc để kiếm tiền rồi cũng đạt được thành quả như ý muốn tuy nhiên thời gian tôi dành cho gia đình vợ con ngày càng ít đi. Cũng đôi lần vợ giận dỗi trách tôi vô tâm, thay đổi song lúc đó tôi chỉ mắng vợ trẻ con, không biết thương chồng vất vả lo toan kinh tế cho mẹ con cô ấy hưởng thụ còn hờn với dỗi. Dần dà câu chuyện vợ chồng của chúng tôi ngày càng ngắn lại và ít đ cho đến khi tôi vô tình bắt gặp cô ấy đi cùng người đàn ông khác từ nhà nghỉ đi ra mới biết mình bị phản bội.

Tôi nổi điên gào hét trách tội còn cô ấy chỉ khóc, thừa nhận mọi tội lỗi và chấp nhận ly hôn ra đi tay trắng.

Tôi hỏi tại sao cô ấy lại ngoại tình, phải chăng vì tình cảm với tôi không còn? Cô ấy lắc đầu, bảo bởi tôi quá vô tâm, lúc nào cũng chỉ mải tiền với công việc khiến cô ấy có cảm giác như người thừa, cô đơn lạc lõng trong chính ngôi nhà mình.

Cuối cùng dành cả tuần suy nghĩ tôi quyết định tha thứ cho vợ, bởi thứ nhất tôi còn rất yêu em, thứ 2 thực sự trong chuyện này đúng là tôi cũng là người có lỗi.

Vậy là hai đứa thống nhất sẽ cùng nhau thay đổi. Hết giờ làm tôi tranh thủ về cùng vợ vào bếp nấu cơm, cuối tuần đưa em về ngoại. Vợ tôi cũng chấm dứt hoàn toàn với người đàn ông kia.

Tuy nhiên những ngày gần đây hầu như đêm nào vợ cũng đợi tôi ngủ rồi một mình lặng lẽ lên tầng thượng làm gì ở đó rất lâu.

Một hôm tôi bám theo sau vợ lên tới sân thượng, chân tôi khựng lại khi thấy vợ đang quỵ sụp dưới sân, tóc tơ xõa xượi, hai tay giữ chặt nắm hương luôn miệng lẩm bẩm khấn vái: “Xin trời phật, tổ tiên tha thứ. Con biết phản bội chồng con là tội tầy đình, không thể dung thứ. Con nguyện dùng hết phần đời còn lại của mình để chuộc lỗi với tổ tiên, chồng con con…”.

Tim tôi như bị bóp nghẹn, cổ họng chát đắng trước những lời dằn vặt ấy của vợ. Ngay hôm sau tôi nghỉ làm đưa em đi khám. Bác sỹ kết luận vợ tôi bị sang chấn tâm lý nặng sau tất cả những chuyện cũ xảy ra.

Chính sự vô tâm, ích kỷ của tôi đã vô tình đẩy vợ vào tình cảnh đau khổ ấy. Tôi cứ nghĩ cứ kiếm thật nhiều tiền vợ sẽ hạnh phúc, ngờ đâu lại ra nông nỗi này. Hy vọng mọi nỗ lực cứu vãn hôn nhân của chúng tôi sẽ có tác dụng.